Showing posts with label Cảm xúc. Show all posts
Blog cảm xúc: Tam Kỳ ngày trở về.
Tam Kỳ ngày trở về
“Đường xa không sao ngăn những bước chân trở về
…Để bữa tối ấm áp bên mẹ hiền”
Giọng hát trầm trầm của The Wall vẫn vang vang nơi góc phòng trọ. Thằng sinh viên xa nhà cứ đi tới đi lui, lòng mừng vui khấp khởi, nhắm mắt nhẩm tính xem còn bao nhiêu tiếng nữa được về nhà. Thỉnh thoảng ngước nhìn đồng hồ, cười toét miệng khi thấy thời gian mình trở về lại ngắn thêm được một tí. Nhớ, mong lắm.
Sài Gòn một buổi tối cuối năm. Đã se se những cơn gió đầu mùa vừa chớm, như nhắc ta rằng: “Ở đó, ở Tam Kỳ bé bé của mình, bây giờ lạnh lắm”. Ừ, ngày này năm ngoái ở quê đang mặc áo ấm to xụ, vừa đi chơi hội hoa vừa hít hà cái lạnh miền Trung. Giờ ngồi giữa Sài Gòn mà thèm được mặc áo ấm, thèm được lang thang giữa một một góc quảng trường rực vàng màu quất Hội An, thèm được đi dạo những con đường Tam Kỳ bỗng đông vui hơn mỗi độ sắp tết. Thèm, phát cuồng lên được.
Có những cảm giác mà ai xa nhà mới hiểu được. Là cảm giác như muốn điên lên, như muốn chạy tới phồng má thổi phù phù vào kim đồng hồ để thời gian trôi qua nhanh hơn một tí. Bật cười vì chính cái suy nghĩ kiểu trẻ nít của mình, rồi lại muốn nhảy lên thật cao và ngẫu hứng một câu hát không nhớ rõ lời: “Một sáng sớm, trở về quê hương…"
![]() |
| Tam Kỳ ngày trở về. |
Tam Kỳ tết nào cũng rực rỡ, cả quảng trường như tươi lên nhờ đủ màu sắc: đỏ thược dược, hồng phớt hoa ly, mai vàng với hoa hồng rực nắng đầu năm… Lựa một bụi hồng thật đẹp, mang về nhà xoay xoay tìm thế đẹp nhất. Rồi thì mua xong vẫn muốn dạo hội hoa thêm vài vòng nữa, ngắm người, ngắm hoa, ngắm quê mình lúi húi chuẩn bị đón năm mới. Nghe trong lòng chộn rộn.
Tam Kỳ tết nào cũng tấp nập những con phố ẩm thực lung linh ánh đèn lồng. Dắt tay nhau đi dạo từ đầu đường tới cuối đường, thấy quán nào hay hay cứ ghé vào một cách đầy ngẫu hứng, kiểu gì tối đó cũng vác bụng no kềnh về nhà, nào bánh chập, bún mắm , bánh xèo, chè chuối… Toàn những món mang đậm vị quê hương.
Tam Kỳ của mình đó, bình yên của mình đó, vẫn năm yên đấy, chờ ngày mình trở về.
MINH ĐỨC ekip Săn tin
"Được thực hiện bởi STSV - www.sangtacsv.com"
Trở thành friend của chúng tôi trên Facebook http://www.facebook.com/sangtacsv
Bài viết cộng tác gửi về sangtacsv@gmail.com
Tags:
Cảm xúc
,
Góc nhìn SV
Mùa mẹ chờ con
Mùa xuân, Mẹ Chờ con! |
![]() |
| Mẹ chờ con ( Ảnh minh họa) |
Cơn gió ngoài kia vẫn thổi, hạt mưa vẫn rơi. Trái tim tôi dường như chậm lại, nó đã bị những nỗi buồn vây kín, trái tim lại càng đau đớn hơn khi biết cơn gió đầu xuân sắp đến và những hạt mưa sẽ giống như những màn sương bao quanh con đường, phủ lên cánh đồng trong cái se se lạnh của tiết trời vào xuân, ngày Tết ấy. Và trái tim sắp ngừng đập khi biết rằng Tết này con lại xa quê, xa cái miền quê thân thương, có chú gà trống cất tiếng lúc bình minh, có tiếng chim kêu,tiếng nói cười của ba tôi, của mẹ tôi và của em tôi.
Con đã từng hỏi điều gì khiến con trở thành một đứa con bất hiếu như vậy, cả cái Tết mà nó cũng không về thăm gia đình được, nó có biết ba nó, mẹ nó và đứa em bé xíu của nó nhớ nó từng ngày, từng giờ. Nó có biết lúc nửa đêm, mẹ nó vẫn thao thức, mắt cai xé và nước mắt vẫn lăn dài trên má khi tưởng nhớ đến nó ở một góc trời phương xa, nó có biết tiếng trẻ thơ của em nó vẫn gọi anh hai, anh hai… tại sao anh hai không về hả mẹ? Rồi nó có biết mẹ nó sẽ trả lời em nó thế nào, hay lại càng đau khổ thêm.Nó có biết những giọt mồ hôi trên trán của ba nó rơi xuống cánh đồng, mảnh áo vá của ba nó ướt đẫm mồ hôi nhoà trong ánh mắt mờ mờ, và ba nó lặng lẽ ngướt mặt lên trời, tại sao con không về?.Nó cũng có biết chú chó đóm của nó ngày đêm nằm bên góc cửa, canh từng tiếng động, thầm mong từng nhịp chân cậu chủ.Tất cả nó có biết không?
Sống nơi chật chội, bụi bặm, tiếng ồn inh ỏi nơi đất Sài thành này nó đã chán lắm rồi. Nó mong có một cơ hội để thoát ra khỏi vùng đất náo nhiệt và đầy tham vọng này. Nhưng cơ hội đâu dễ đến với nó, khi vòng xoáy của học hành, ăn, ở, tiền bạc, quan hệ… luôn bám theo nó. Nó phải đối mặt với chuyện làm sao để có tiền, rồi có tiền nó phải đối mặt với chuyện ăn, chuyện ở, làm sao để con đường học vấn, công danh của nó không bị lu mờ. Rồi thêm vào đó, nó phải đối mặt với những mối quan hệ chằng chịt, những người bạn, những cuộc đi chơi, những mối giao tiếp xã hội… tất cả dường như ôm chật lấy nó khiến nó không thể nào thoát ra khỏi chốn đô thành này. Và Tết này nó lại không về, sẽ không được gặp ba nó, mẹ nó, em nó và cả chú chó đóm đáng tội nghiệp của nó, biết chứ, điều gì đã khiến nó thành một đứa con bất hiếu, chính vì đồng tiền tất cả!
Khi hỏi một đứa bạn “Tết này mày sẽ làm gì?”, “tao sẽ về quê, tao sẽ….” chỉ nghe tới đây thôi, thì lòng tôi càng đau đớn, tao biết chứ, chính tao cũng muốn về quê nữa, nhưng có lẽ tao không làm được điều đó. Tới đây, mắt tôi đã cai, mài tôi đã nhíu lại, tôi muốn khóc, muốn khóc thật to, tôi muốn hét thật lớn, tôi muốn quỳ xuống, muốn trách, muốn mắn, muốn nguyền rủa những đồng tiền, tôi cũng muốn xin lỗi, lời xin lỗi mà gia đình tôi sẽ không bao giờ nghe được. Ngước mặt lên con đường, vẫn tấp nập, vẫn nhộn nhịp, Sài Gòn vẫn thế. Tết đến người người sẽ đi chơi, sẽ đi chợ hoa, viếng thăm chùa, thăm ông bà, thăm cha mẹ, những em nhỏ ngây thơ sẽ được lì xì, được ăn bánh, ăn mứt, và buổi cơm chiều thật không thể nào quên khi gia đình được đoàn tụ, bữa cơm niềm vui ngan ngát. Nhưng Tết này Sài Gòn sẽ có một người đi làm kiếm tiền, một sinh viên nghèo bôn ba trên từng con phố tấp nập cờ hoa, rồi đêm về thao thức trong căn phòng vắng lạnh, chỉ có mình tôi, nghĩ về nơi miền quê xa ấy, muốn gọi điện cho gia đình, nhưng lại không dám vì nỗi nhớ sẽ càng đau đớn hơn khi nghe tiếng nói của họ, nơi miền quê kia sẽ có một gia đình thiếu vắng đứa con trai trong bữa cơm chiều, sẽ thiếu vắng một tiếng cười, tâm hồn đứa trẻ thơ của em tôi sẽ thiếu đi những bao lì xì xinh xắn, và nơi xa đó có hình bóng người mẹ hiền, đêm đêm vẫn thao thức trong ánh mắt trần trọc, nước mắt nhoè vai, tại sao con không về! Con muốn nói lời xin lỗi, nhưng mẹ không muốn nghe, con muốn về nhưng đồng tiền không cho phép. Con phải làm sao đây mẹ ạ! Mẹ nói đi!
Và trong giấc ngủ đêm đêm, tôi vẫn thường gọi mẹ, nghe đâu đó phương xa vọng lại tiếng của mẹ tôi “con hãy cố gắng học tập tốt”, chỉ bấy nhiêu thôi, tôi cũng cảm thấy rằng, cuộc đời này thật hạnh phúc, và tôi sẽ không bao giờ bỏ cuộc, không một phút giây nào tôi bỏ cuộc!
Lê Anh Khoa -ekip Săn tin
Thực hiện bởi STSV- www.sangtacsv.com
Tags:
Cảm xúc
,
Góc nhìn SV
Tạp văn: Người gánh từng góc quê
Người gánh từng góc quê.
Thành phố. Hiện đại và náo nhiệt. Đôi khi trở nên xô bồ và cỏ vẻ rất lộn xộn. Những biển chặn ngang đường “Công trình 100m”, những lô cốt án ngữ nơi ngã tư đông người, những lần kẹt xe tha hồ hít khói bụi khiến người ta cứ thấy ngại ngùng mỗi lần nghĩ tới việc dắt xe ra khỏi nhà làm vài vòng loanh quanh thành phố. Nhưng, những điều đó không hề làm cho thú vui dạo phố phường của tôi bị giảm đi phần nào. Bởi đơn giản, chỉ cần đi quanh một con phố, kiểu gì cũng gặp được những… gánh hàng rong.
Trong tình yêu đối với thành phố mới, có một phần rất lớn tôi dành riêng cho những gánh hàng.
Là những gánh hàng bán đủ thứ trái cây hay những loại bánh bình dân. Tôi có thói quen cứ thấy bóng dáng của những quảy hàng nặng oằn hai vai, hay những xe đẩy chất đầy những món lặt vặt là lại tức tốc đạp xe tới, tấp vào lề đuờng và thảnh thơi ngồi thưởng thức. Không giống như kiểu đang thưởng thức thú vui ẩm thực, không phải vì những món quà vặt, tôi ngồi đó, và mỉm cười bên những câu chuyện…
Gọi một ly chè, có khi là một dĩa xôi mặn, hay tô mỳ Quảng chỉ để có cớ ngồi lại, tôi ở đó trong vai “kẻ hóng chuyện”, lắng nghe mấy người bán hàng chuyện trò cùng nhau. Rằng thằng út của cô bán xôi hôm nay được điểm 10, rằng chú bán mỳ Quảng vừa mới gửi tiền về đóng tiền học phí cho 3 anh em ngoài quê, hay chuyện mấy hôm nay bán đắt hàng, cô bánh cuốn đủ tiền sắm quần áo cho mấy đứa nhỏ ở nhà. Mỉm cười, vui cùng những niềm vui giản dị của người khác. Chợt thấy những giây phút thực sự bình yên giữa Sài Gòn náo nhiệt hóa ra ở ngay đây, bên những gánh hàng rong vẫn lầm lũi đi về mỗi sớm tối.
Càng vui hơn nếu gặp người bán gốc miền Trung, chỉ sau mấy câu hỏi thăm ban đầu, thấy âm hưởng giọng nói quê mình mà tự nhiên mừng quýnh. “Chú người Quảng phải không, trời ơi cùng quê với con nè”. Và cứ thế là bao nhiêu “rứa, hỉ, mô…” cứ tuôn ra như suối. Cái giọng miền Trung, đi đâu cũng không thể lẫn được. Mừng hỉ hả. Giống như kiểu thèm được nói giọng nhà quê mà lâu nay cứ phải chỉnh giọng để người thành phố dễ hiểu, giờ “túm” được đồng hương nên cứ thế mà bao cảm xúc dồn nén lâu nay như thể được dịp mà tuôn trào hết cỡ. Rồi thấy lòng bình yên lạ! Mới thấy, những người con tha hương nơi đất khách quý những gánh hàng rong đến mức nào.
Một cách không hề ngờ tới, những gánh hàng đã cho tôi thật nhiều cảm xúc đặc biệt như thế. Như trong một buổi chiều cuối năm, Sài Gòn vắng người đến lạ, lại quyết định làm một vòng “lượn” quanh thành phố trước lúc lên tàu về quê cũ. Phơi phới đi trong gió cuối năm của chiều Sài Gòn, tha hồ tận hưởng cái không khí lạ lẫm của thành phố vốn náo nhiệt quanh năm bỗng một ngày yên ắng, lòng mừng vui hí hửng nghĩ tới cảm giác sắp được hít hà trong cái lạnh cuối năm của quê nhà. Bỗng dừng lại, lặng người nhìn theo bóng bà cụ đang chầm chậm gánh đủ món quà Tết đi ngang qua. Bà cụ đã đi qua mùa xuân của đời mình từ rất lâu, nhưng vẫn miệt mài gánh mùa xuân của cuộc đời đi khắp nẻo. Chợt thấy chạnh lòng, gần Tết mà cụ vẫn chưa được mang quà về quê cho cháu. Vẫn phải một mình đón tết nơi đất khách với những nhọc nhằn, với những gánh hàng tất tả ngược xuôi.
Tôi yêu, và thầm cám ơn những con người vẫn ngày ngày thầm lặng gánh từng góc quê như thế đi qua từng ngóc ngách, từng con phố tấp nập của Sài thành.
MINH ĐỨC- ekip Săn tin
Được thực hiện bởi Sangtacsv.com
Blog cảm xúc: Viết tặng bố kính yêu
Tôi có một người bạn, tuy chưa từng gọi tôi là bạn nhưng sẽ mãi mãi được tôi xem như người bạn đáng kính trọng nhất trong cuộc đời. Đó là bố tôi.
Bố tôi là một tài xế- làm công ăn lương bình thường như bao người khác. Khi còn nhỏ, tôi được chứng kiến đám bạn học cùng lớp, có bố là quan chức, giám đốc, trưởng phòng, được mặc đẹp, đưa đón bằng xe đẹp, được thầy cô ưu ái đặc biệt và chẳng bao giờ thấy bọn nó bị đánh đòn. Còn tôi, quanh năm chỉ có hai bộ đồng phục cũ, tôi hay đi bộ đi học và thỉnh thoảng rất vui khi được bố chạy chiếc xe coaster hai lăm chỗ ngang trường học, tuýt còi, tôi sẽ chào bố, nhảy lên xe, và giống như một vị khách đặc biệt trên chuyến xe thần kì, tôi sẽ được thêm một cây kem, que kẹo và dạo quanh thị trấn nhỏ. Tuổi thơ của tôi tràn ngập trong niềm vui của gia đình như vậy, tuy không giàu có, nhưng bố luôn muốn đảm bảo cho tôi không thua bè kém bạn. Thời đó tôi còn là một đứa con nít. Bây giờ lớn lên rồi, tôi thấy điều đó chẳng còn quan trọng nữa.
Bố không hẳn là một người bố tuyệt vời nhất. Khi tôi bốn, hay năm tuổi gì đó, trong một lần bố cãi nhau với mẹ, đang nóng giận, tôi đi học về, như mọi hôm, sà vào lòng bố, và đòi bố mua cho que kẹo. Bố vì bực bội, tôi lại lải nhải theo, nên ông đã bực quá và tát tôi một cái vào má..Và, đó là lần đầu tiên, cũng là lần duy nhất trong đời bố đánh tôi. Tôi biết bố rất hối hận. cũng có lẽ vì vậy mà từ đó trở về sau, bố luôn ưu tiên cho tôi nhất trong ba chị em, luôn cho tôi thêm tiền quà vặt, mua hai phần kem cho tôi ăn, thỉnh thoảng bố đi xa về lại có quà, và giờ đây cũng vậy, bố luôn làm đồ ăn ngon cho tôi mỗi khi về quê, thứ ba nào tôi cũng có một tờ Sinh Viên khi đi chạy bộ về. Tôi thích đi xa cùng với bố, mẹ và chị gái. Khi những công nhân viên trong công ty bố được đi du lịch ngắn ngày, bố luôn dành suất cho tôi, mẹ và chị. Có khi là Đà Lạt. Khi lại là Vũng Tàu. Cũng vì khi còn nhỏ đã đi quá nhiều như vậy, nên bây giờ tôi không muốn quay lại, sợ khung cảnh bây giờ sẽ làm hao mòn mất cái ký ức quý giá của thời xưa.
Bố là một người đàn ông nhạy cảm. Khi làm việc, bố nghiêm túc. Chưa hề thấy bố vì bệnh hay mệt mỏi mà chưa hoàn thành công việc. Tôi rất thương bố, khi bố chạy ra Hà Nội suốt đêm không ngủ, hay khi bố một hôm trời mưa đã chạy đi mua thuốc khi tôi bị đau, cũng là khi bố đi nông trường chở công nhân đi cạo ở rừng cao su, võng mắc cây, ăn cơm lồng cùng những người công nhân cực khổ. Cũng thương khi bố phàn nàn về mấy ông bà sếp gàn dở, tôi biết bố chỉ hay giữ một mình trong lòng, tuy bố cũng rất nóng tính. Chị em tôi luôn sợ bố. Nhưng kể từ ngày sinh nhật bố hai năm trước thì tôi không thấy sợ ông nữa. Ngày đó, tôi đã tự làm một tấm thiệp và mua món quà nhỏ, ghi chữ “Chúc mừng sinh nhật bố”. Không có bánh kem, không có tiệc, chỉ có mấy mẹ con cùng một mâm cơm nhỏ, thế mà tôi thấy bố nghẹn ngào, và lặng đi, vì xúc động. Những ông bố lúc nào cũng rất yếu đuối. Sau đó, bố tặng tôi một cây guitar làm quà sinh nhật. Tôi rất thích nó, và luôn mang theo, dù chẳng biết chơi. Bố luôn hiểu tôi thích cái gì. Chẳng hạn như tôi vẫn hay nói tôi thích làm nhà báo. Nói với bố, thuở còn mười ba mười bốn. Bố cười, bảo tôi mà làm nghề đó chắc chắn sẽ rất hợp. Nhưng rồi tôi lại thi vào kinh tế. Không biết bố có thất vọng không, chỉ biết mỗi khi có đợt thi cử, bố lại nhắc nhở phải ăn uống đầy đủ, cố gắng học cho thật tốt, để có tấm bằng, và tìm được một việc làm tốt. Tôi biết trong thâm tâm của một ông bố, tôi giỏi ở tất cả các lĩnh vực, và tôi có thể làm được dù chuyện đó khó khăn thế nào. Chỉ cần cố gắng, tôi có thể làm được.

Giờ đây, tôi đã là sinh viên, tôi sẽ ra trường, sẽ có việc làm, sẽ có gia đình. Tôi hay đùa sau này, nhất định sẽ tìm một người đàn ông giống hệt bố, dù không hoàn hảo. Người ta thường bảo nhau, rằng “con gái là con người ta”. Tôi không thích câu này, vì nó không hoàn toàn đúng. Tôi biết dù tôi đi đâu, làm gì, thì tôi vẫn luôn là con gái ngoan của bố. Và bố cũng luôn là “Big father” của tôi. Mãi mãi là như vậy.
Bố tôi là một tài xế- làm công ăn lương bình thường như bao người khác. Khi còn nhỏ, tôi được chứng kiến đám bạn học cùng lớp, có bố là quan chức, giám đốc, trưởng phòng, được mặc đẹp, đưa đón bằng xe đẹp, được thầy cô ưu ái đặc biệt và chẳng bao giờ thấy bọn nó bị đánh đòn. Còn tôi, quanh năm chỉ có hai bộ đồng phục cũ, tôi hay đi bộ đi học và thỉnh thoảng rất vui khi được bố chạy chiếc xe coaster hai lăm chỗ ngang trường học, tuýt còi, tôi sẽ chào bố, nhảy lên xe, và giống như một vị khách đặc biệt trên chuyến xe thần kì, tôi sẽ được thêm một cây kem, que kẹo và dạo quanh thị trấn nhỏ. Tuổi thơ của tôi tràn ngập trong niềm vui của gia đình như vậy, tuy không giàu có, nhưng bố luôn muốn đảm bảo cho tôi không thua bè kém bạn. Thời đó tôi còn là một đứa con nít. Bây giờ lớn lên rồi, tôi thấy điều đó chẳng còn quan trọng nữa.
Bố không hẳn là một người bố tuyệt vời nhất. Khi tôi bốn, hay năm tuổi gì đó, trong một lần bố cãi nhau với mẹ, đang nóng giận, tôi đi học về, như mọi hôm, sà vào lòng bố, và đòi bố mua cho que kẹo. Bố vì bực bội, tôi lại lải nhải theo, nên ông đã bực quá và tát tôi một cái vào má..Và, đó là lần đầu tiên, cũng là lần duy nhất trong đời bố đánh tôi. Tôi biết bố rất hối hận. cũng có lẽ vì vậy mà từ đó trở về sau, bố luôn ưu tiên cho tôi nhất trong ba chị em, luôn cho tôi thêm tiền quà vặt, mua hai phần kem cho tôi ăn, thỉnh thoảng bố đi xa về lại có quà, và giờ đây cũng vậy, bố luôn làm đồ ăn ngon cho tôi mỗi khi về quê, thứ ba nào tôi cũng có một tờ Sinh Viên khi đi chạy bộ về. Tôi thích đi xa cùng với bố, mẹ và chị gái. Khi những công nhân viên trong công ty bố được đi du lịch ngắn ngày, bố luôn dành suất cho tôi, mẹ và chị. Có khi là Đà Lạt. Khi lại là Vũng Tàu. Cũng vì khi còn nhỏ đã đi quá nhiều như vậy, nên bây giờ tôi không muốn quay lại, sợ khung cảnh bây giờ sẽ làm hao mòn mất cái ký ức quý giá của thời xưa.
Bố là một người đàn ông nhạy cảm. Khi làm việc, bố nghiêm túc. Chưa hề thấy bố vì bệnh hay mệt mỏi mà chưa hoàn thành công việc. Tôi rất thương bố, khi bố chạy ra Hà Nội suốt đêm không ngủ, hay khi bố một hôm trời mưa đã chạy đi mua thuốc khi tôi bị đau, cũng là khi bố đi nông trường chở công nhân đi cạo ở rừng cao su, võng mắc cây, ăn cơm lồng cùng những người công nhân cực khổ. Cũng thương khi bố phàn nàn về mấy ông bà sếp gàn dở, tôi biết bố chỉ hay giữ một mình trong lòng, tuy bố cũng rất nóng tính. Chị em tôi luôn sợ bố. Nhưng kể từ ngày sinh nhật bố hai năm trước thì tôi không thấy sợ ông nữa. Ngày đó, tôi đã tự làm một tấm thiệp và mua món quà nhỏ, ghi chữ “Chúc mừng sinh nhật bố”. Không có bánh kem, không có tiệc, chỉ có mấy mẹ con cùng một mâm cơm nhỏ, thế mà tôi thấy bố nghẹn ngào, và lặng đi, vì xúc động. Những ông bố lúc nào cũng rất yếu đuối. Sau đó, bố tặng tôi một cây guitar làm quà sinh nhật. Tôi rất thích nó, và luôn mang theo, dù chẳng biết chơi. Bố luôn hiểu tôi thích cái gì. Chẳng hạn như tôi vẫn hay nói tôi thích làm nhà báo. Nói với bố, thuở còn mười ba mười bốn. Bố cười, bảo tôi mà làm nghề đó chắc chắn sẽ rất hợp. Nhưng rồi tôi lại thi vào kinh tế. Không biết bố có thất vọng không, chỉ biết mỗi khi có đợt thi cử, bố lại nhắc nhở phải ăn uống đầy đủ, cố gắng học cho thật tốt, để có tấm bằng, và tìm được một việc làm tốt. Tôi biết trong thâm tâm của một ông bố, tôi giỏi ở tất cả các lĩnh vực, và tôi có thể làm được dù chuyện đó khó khăn thế nào. Chỉ cần cố gắng, tôi có thể làm được.

Giờ đây, tôi đã là sinh viên, tôi sẽ ra trường, sẽ có việc làm, sẽ có gia đình. Tôi hay đùa sau này, nhất định sẽ tìm một người đàn ông giống hệt bố, dù không hoàn hảo. Người ta thường bảo nhau, rằng “con gái là con người ta”. Tôi không thích câu này, vì nó không hoàn toàn đúng. Tôi biết dù tôi đi đâu, làm gì, thì tôi vẫn luôn là con gái ngoan của bố. Và bố cũng luôn là “Big father” của tôi. Mãi mãi là như vậy.
Lilly (Ekip Săn tin)
Đuợc thực hiện bởi STSV- www.sangtacsv.com
Đuợc thực hiện bởi STSV- www.sangtacsv.com
Tặng mùa Noel
Năm nay mình lại được đón Noel ở Quy Nhơn - điều mà ít người đi học xa như mình có được. Không rét tê tái như Hà Nội, không quá ấm áp như Sài Gòn. Mùa này quê mình se se lạnh, mà nắng vẫn lên. Sương đẫm trên những lá thần tài, xen lẫn màu xanh đậm với màu lá chuối non, những tia nắng sớm tinh nghịch nhảy nhót làm khu vườn long lanh lên cả, rạng một màu của sự sống! Mình thích bụi cỏ Nhật xanh non, thích chậu cải rổ, thích mấy quả ớt bụ bẫm xanh đỏ, thích cả chậu có hoa màu trắng tinh khôi rất đẹp và lạ - gắn với mình từ ngày nhỏ mà mình chưa từng thấy nơi nào khác có, thích mấy chậu dương xỉ tươi tốt, mạnh mẽ mẹ thường cắt để cắm hoa chơi. Thích 2 giàn hoa giấy, cả chậu sứ hoa hồng rực, giờ đều không còn nữa.
Nhớ mùa noel tuổi thơ: ba chở 2 mẹ con bằng xe đạp, mình ngồi ở cái ghế đằng trước móc vào ghi-đông, đi đến nhà thờ. Mình được ba mẹ mua cho một chiếc mũ ông già noel hình nón màu đỏ làm bằng bìa cứng bọc giấy bóng kính, hết noel thì lại cho vào bì bóng cất cẩn thận vô tủ đứng. Chiếc mũ ấy đã theo mình suốt những mùa noel tuổi thơ! Cái thời, thật khổ nhưng mà thật vui... Bây giờ đầy đủ quá, làm cho con người ta cứ chạy theo vật chất để chứng tỏ bản thân, để tìm kiếm hạnh phúc trong đó. Có phải dễ dàng quá làm người ta ít trân trọng hẳn đi?
Hôm nọ, nghe cô tôi than phiền rằng: "N nó bảo thà đi bộ còn hơn đi xe đạp Nhật". Tôi đi xe đạp suốt cả 10 năm, thấy vẫn vui. Nghe ba mẹ kể ngày xưa có chiếc xe đạp đi là mừng bao nhiêu ngày. Có lẽ tôi già thật rồi...
Mặt trời lên cao, nắng ấm, giáng sinh an lành!
Huỳnh Kiều Chinh- ekip Săn tin
Thực hiện bởi STSV- www.sangtacsv.com
Cảm xúc sinh viên: Noel đầu tiên cùng STSV
NOEL ĐẦU TIÊN VỚI SÁNG TÁC SINH VIÊN
Là Noel đầu tiên mà tôi tham gia với và cũng là lần đi chơi đầu tiên cùng cả nhóm với tư cách là 1 thành viên của Sáng tác sinh viên, vượt qua sự tưởng tượng của tôi, buổi tiệc này mang lại cho tôi và mọi người quá nhiều hương vị khác nhau.
Chỉ với 1 tấm hình trên FB đính kèm giờ giấc, nơi tập trung, ngoài ra không có bất cứ thông tin gì được tiết lộ thêm về nơi tổ chức, hình thức buổi party đó như thế nào nên sự kiện lần này Event làm tất thảy STSVers đều rất háo hức, tò mò và…thậm chí là cằn nhằn ^^ (tại vì Ban tổ chức “ém” thông tin kĩ quá ấy mà).
Tuy cùng 1 nhà cả nhưng ekip Event lại rất biết cách làm khó mọi người, địa điểm ăn chơi không được thông báo một cách dễ dàng mà các S đỏ phải trải qua 4 chặng tương ứng với các mật thư, cũng như các yêu cầu khác nhau: mua vé số giúp các cụ, tặng thiệp chúc mừng cho những người chúng tớ gặp trên đường mới có thể đến được đích. Chúng tớ được phân ra làm 3 đội nhé, mỗi đội có màu sắc khác nhau và xe đội trưởng sẽ được décor bằng bức hình “lung linh” cộp mác Noel được vẽ chớp nhoáng trong vòng 5 phút.
| Một niềm vui chia đôi... |
| ...chia ba.. |
| Chia n... thành n niềm vui |
Mật thư cũng không dễ tẹo nào đâu thế nhưng bằng sự mưu trí của STSVers cùng tài search rẹt rẹt trên điện thoại, chúng tớ đã đến được nơi cần phải đến :)
Vừa vui không thể tả vì tụi tớ đến đích rất an toàn và mau lẹ thì sự ngỡ ngàng tràn ngập, cả không gian quán dường như chỉ để dành tặng cho Sáng tác sinh viên, background to bự với màu đỏ đặc trưng của nhóm, cả biểu tượng nhỏ xinh. Lúc ấy đứa nào cũng chỉ muốn hét lên “Thích quá!” mà thôi.
Sau khi chọn chỗ ngồi xong cho mình, pose ảnh xoẹt xoẹt, ăn uống no say, những người tham gia lại tiếp tục bị Event “hành” bằng trò chơi “Cho trí tưởng tượng bay xa” ^^ Là thế này, vì background vì lý do cố tình hay vô ý nào đó thì bị trống rất nhiều chỗ, nhiệm vụ được giao là phải điền vào chỗ trống đấy bằng một bức tranh nhân vật hoạt hình và đính kèm theo cốt truyện có liên quan đến background. Không cần phải uống sữa Fristy, trí tưởng tượng của STSV cũng bay bổng, tốt chán được thể hiện qua ba bức tranh- ba phong cách- ba câu chuyện khác nhau và mặc dù không đúng ý như Ban tổ chức mong muốn nhưng bù lại những bức tranh này đã mang đến nụ cười cho mọi người. Điều đó có lẽ là quan trọng và ý nghĩa hơn cả ^^.
Và cùng với những tiết mục khác nữa như tìm kiếm người yêu cho chị Ngọc, đọc thiếp chúc mừng Giáng sinh tới từng ekip… thì tiết mục được đón nhận nhiều nhất chính là màn guitar của bạn Chí Thiện cùng giọng ca ngọt ngào Tường Vy và “Cho bạn cho tôi” đầy tình cảm của Tuấn Khanh.
Bài viết này là không đủ để lột tả được hết cảm xúc của tôi bởi không phải lúc nào cảm xúc cũng thể hiện bằng lời nói được :). Chỉ chưa đầy 40 tấm hình post lên FB ngay sau bữa tiệc nhưng tôi lại nhận được đến hơn 100 comments, like từ những người bạn đã quen và vừa mới quen, í ới gọi nhau, suggest bạn bè cho những thành viên mới vào, như thế đủ để tôi cảm nhận được sự thân thiết, đoàn kết hơn trong đại gia đình STSV. Bữa tiệc này đối với tôi mà nói, thì nó đã thành công đến 200% rồi!
Cảm ơn ekip Event rất nhiều.
Merry Christmas :X
Ảnh: Minh Thắng- Hà My
Hà My- ekip Săn tin
Thực hiện bởi STSV- www.sangtacsv.com
Qùa Noel
We wish you a merry christmas! We wish you a merry christmas!
Woa!!! Nhanh ghê ta! Sắp tới Noel rồi nè!
Bo hét inh ỏi khắp nhà:
_ Mẹ ơi! Noel chị Bí có về nhà chơi ko hả mẹ?
_ Cái con nhỏ này! Chị Bí đi học đại học chứ có phải đi chơi đâu. Làm sao muốn về là về được.
_ Haizzz!!! Chán dữ dzậy! Hông có chị Bí thì ai chơi với con đây?
_ Thiệt tình! Dậy chớ mấy tháng nay không có chị Bí thì ai chơi với con?
Bo phụng phịu không nói gì. Mẹ chẳng biết gì hết. Bo nhớ chị Bí lắm. Bo nhớ cái hồi chị Bí còn học lớp 12, tối nào chị cũng thức khuya ơi là khuya để học bài. Cho nên Bo đã kêu là chị Bí đừng có đi học đại học làm gì cho mệt, vừa xa mà còn khổ nữa,cứ ở nhà chơi với Bo nè, vui hơn nhiều. Vậy mà chị Bí cũng cứ nhất quyết đi cho được, không chịu nghe lời Bo gì hết. Mà chị Bí đi rồi cũng chẳng thèm gọi điện về hỏi thăm Bo gì hết trơn, lần nào cũng là Bo phải gọi điện cho chị. Có lần Bo giận quá nên không thèm gọi điện cho chị nữa. Nhưng mà được có mấy ngày thì nhớ không chịu được. Chị Bí thiệt là đáng ghét mà!!!
Tối đến, cứ ăn cơm xong là Bo lại đòi mẹ gọi điện cho chị Bí. Hôm nay cũng vậy. Mẹ vừa dặn dò chị được vài câu là Bo đã vội vàng giành máy để nói chuyện ngay, huyên thuyên đủ điều trên trời dưới đất.
_ Chị Bí nè, noel về nhà chơi nha!
_ Trời! Cái con này! Làm như người ta rảnh lắm dị. Ta sắp thi đó nha nhỏ. Thi trúng noel luôn đó. Ở đó mà chơi với bời. Hứ!
_ Chị Bí này! Sao nói chuyện vô tình dữ dậy? Chị không thấy là Bo nói chuyện rất tình cảm hay sao?
_ Cái gì? Người ta bận lắm đó! Đừng có ở đó mà nhõng nhẽo. Khổ ghê!
_ Noel chị Bí không về. Dzậy chị Bí có tặng quà cho em không?
_ Hừm! Bận lắm! Không có thời gian mua quà đâu nha. Đợi tết về rồi tính ha. Thôi không có chuyện gì nữa thì cúp máy nghen. Mất thời gian quá!
Bo cúp máy mà trong người ỉu xìu. Chị Bí hết thương Bo rồi. Noel năm ngoái Bo cũng thi, chị Bí cũng thi, nhưng mà chị đâu có cáu kỉnh như dzậy. Chị Bí dẫn Bo đi chơi nè, mua kem cho Bo ăn nè, tải mấy bài hát noel trên mạng về rồi mở ầm ầm để hai chị em cùng nghe nữa. Rồi Bo còn phụ chị làm một đống thiệp noel để tặng bạn nữa mà. Lúc đó chị Bí đâu có than vãn gì đâu ha… Ghét chị Bí ghê! Đã dậy, Bo sẽ không thèm gọi điện cho chị Bí nữa, nghỉ chơi chị Bí luôn. Chị Bí cứ làm như là bận rộn lắm dị. Hứ! Bài tập của Bo cũng nhiều lắm chứ bộ, mà Bo có bao giờ than thở cáu kỉnh như chị Bí đâu ha. Với lại Bo cũng thi trúng noel nè, mà Bo có nhắng nhít nhặng xị lên như chị đâu. Bây giờ chị Bí mà có gọi điện thì Bo cũng làm lơ cho chị biết tay. Để coi chị Bí có nhớ Bo không nha!
*****
Một tuần sau.
_ Bo ơi! Chị gọi điện nè con!
_ Không! Giận chị rồi. Con không nói chuyện đâu.
Bo trả lời cáu kỉnh rồi ngúng nguẩy bỏ đi chơi, không để ý tới vẻ ngạc nhiên của mẹ. Tuy làm ra vẻ vậy thôi chứ Bo cũng muốn nói chuyện với chị lắm. Cái bộ mặt của Bo đang cau có vậy thôi chứ thực ra nó đang hớn hở trong lòng kìa. Hà hà! Vậy là chị Bí đã nhớ Bo rồi đó. Nhưng mà Bo chưa chịu đâu, chị Bí phải nhớ nhiều hơn nữa thì Bo mới hết giận kìa. Chị Bí phải biết là Bo cũng bận như chị vậy, muốn nói chuyện với Bo cũng khó lắm đó... Vừa thơ thẩn ra đến cổng nhà, Bo đã bắt gặp chiếc xe của bác đưa thư đỗ xịch ngay trước mặt. Bác tươi cười với Bo.
_ Ái chà! Đúng lúc ghê! Nhận hàng đi nè cháu gái! Lần này là của cháu đó. Không phải của ba mẹ đâu, đừng gọi mất công nha.
_ Ủa! Của cháu?
Nhận gói hàng từ tay bác đưa thư, Bo vừa băn khoăn vừa hồi hộp. Lần đầu tiên mới có người gửi đồ cho Bo à nghen. Mà là gửi cho đích danh nó, chứ không phải là nhờ ba mẹ nó nhận dùm đâu. Bo bối rối chào bác đưa thư rồi chạy ù vào phòng, nhanh đến nỗi mẹ phải nhắc nó đi đứng cẩn thận, đừng có phóng ào ào như vậy rồi có ngày té cho coi. Vậy mà Bo cũng chẳng để ý lắm, chỉ vâng dạ qua quýt cho mẹ hết tức giận mà thôi. Bo đã đặt hết tâm trí vào cái gói nó đang cầm trên tay kia kìa. Trong đầu Bo chỉ có mỗi một câu “Mở thôi! Mở thôi!”.
Bỗng nhiên… “Aaaaaaaa!!!” Tiếng của Bo vọng từ trong phòng ra mà cả nhà đều nghe thấy, làm mẹ giật mình, hốt hoảng hỏi Bo có chuyện gì xảy ra vậy. Thế nhưng, khi mẹ đứng ở cửa phòng với nét mặt lo lắng thì chỉ thấy gương mặt tươi roi rói củaBo. Mẹ nhìn nè! Chị Bí gửi quà cho con đó nghen, còn có thiệp noel nữa nè. Hí hí, vậy mà chị Bí cứ kêu là bận lắm, bận lắm à nha, không có thời gian đâu, hí hí… Mà chị Bí cũng thiệt là bày vẽ mẹ ha. Cần gì phải tặng quà cẩn thận vậy. Con có đòi hỏi gì đâu mà. Thiệt là! Hí hí.
Bây giờ thì Bo hết giận chị Bí rồi đó. Chị Bí đừng có lo lắng nữa nghen, nếu mà chị gọi điện về thì Bo sẽ nghe máy liền. Ủa! Mà thiệt ra thì trước giờ Bo có giận chị Bí không ha? Cái này thì Bo cũng không rõ nữa. Thôi kệ nó đi!
Vân Anh
“Được thực hiện bởi STSV-www.sangtacsv.com”
Tags:
Cảm xúc
,
Góc nhìn SV
Góc nhìn STSV: Cầu thủ nhập tịch, nên hay không?
Cầu thủ nhập tịch: nên hay không?
Sau một thời gian chìm vào quên lãng, vấn đề gọi cầu thủ ngoại nhập tịch vào đội tuyển bóng đá Việt Nam một lần nữa lại được đem ra bàn thảo sau khi Việt Nam không bảo vệ được chức vô địch AFF Cup 2010.Trong các cuộc trả lời phỏng vấn sau trận thua trước Malaysia, cả huấn luyện viên trưởng Calisto và Chủ tịch Liên đoàn bóng đá Việt Nam Nguyễn Trọng Hỷ đều đưa ra ý kiến về việc nên cân nhắc gọi vào đội tuyển quốc gia một số cầu thủ ngoại nhập tịch nhằm tăng chất lượng cho đội tuyển trong tương lại.
Cũng như rất nhiều ý kiến tranh luận trước đây, lần này người hâm mộ bóng đá Việt Nam tiếp tục chia làm 2 nhóm: ủng hộ và không ủng hộ. Những người ủng hộ cho rằng đó là xu thế tất yếu của bóng đá thế giới, ngay như những quốc gia có nền bóng đá rất phát triển như Đức, Pháp, Ý… họ đều có một số cầu thủ nhập tịch trong đội hình. Còn ngay trong khu vực Đông Nam Á, nhờ có các cầu thủ nhập tịch mà bóng đá Singapore luôn xếp trên Việt Nam trên bảng xếp hạng của FIFA, hay như Philippines- đội vừa thắng đội tuyển Việt Nam 2 – 0 tại vòng bảng AFF Cup 2010- có hơn phân nửa đội hình là cầu thủ nhập tịch, trong khi chỉ với cặp tiền đạo nhập tịch thì Indonesia đã trở thành đội bóng có hàng công mạnh nhất giải. Đa số ý kiến của người ủng hộ cho rằng trong khi mặt bằng của bóng đá nước nhà còn thấp thì đó là cách nhanh nhất để giúp bóng đá Việt Nam vươn ra tầm thế giới. Còn ý kiến của những người đồng tình cho rằng việc gọi cầu thủ nhập tịch vào đội tuyển chỉ là hành vi chạy theo thành tích bên ngoài mà bỏ bê chất lượng bên trong, hành vi này không những làm mất đi bản sắc dân tộc Việt Nam mà còn phá hỏng hệ thống đào tạo trẻ vì chẳng ai chịu bỏ để đào tạo các cầu thủ trẻ trong khi có thể dễ dàng kiếm được các cầu thủ nhập tịch có chất lượng tốt hơn hẳn, đó là chưa kể những rắc rối liên quan đến cầu thủ nhập tịch khi họ không sẵn sàng cống hiến 100% sức lực cho đội tuyển…
Thực ra trước đây đội tuyển quốc gia cũng đã gọi một số cầu thủ ngoại vào đội hình thi đấu như các trường hợp của Huỳnh Kesley, Đinh Hoàng La, Phan Văn Santos… tuy nhiên vì nhiều lý do mà họ không trụ được lâu ở đội tuyển. Câu hỏi đặt ra bây giờ Liên đoàn bóng đá Việt Nam sẽ đưa ra những giải pháp như thế nào để có thể dung hòa được dư luận và nâng tầm cho đội tuyển bóng đá Việt Nam khi mà thời hạn mục tiêu lọt vào Vòng chung kết World Cup 2020 do chính họ đề ra không còn xa nữa?
Huy Hiệp - ekip Săn tin
Thực hiện bởi STSV- www.sangtacsv.com
Góc nhìn STSV: chuyên mục mới của website STSV www.sangtacsv.com, cơ hội để bạn chia sẻ những nhận định, đánh giá, góc nhìn của mình về những sự kiện, đề tài đang nóng hổi trong đời sống hàng ngày với hàng ngàn bạn sinh viên đồng trang lứa.
Bài viết cộng tác gửi về: sangtacsv@gmail.com ( Nhớ ghi rõ trên tiêu đề Bài viết cộng tác Góc nhìn STSV)
Vô cảm
Vô Cảm
Đó là một buổi chiều thật êm ả, nắng vàng nhè nhẹ chiếu khắp phố phường. “Quả là một buổi chiều lý tưởng để dạo phố.”, Thiện tỏ vẻ phấn khởi. Hắn là một người rất thích dạo phố vào những buổi chiều mát mẻ, đó dường như là một thói quen lâu năm, cứ như thể ngày nào không được dạo một vòng quanh phố là tối đó hắn cứ trằn trọc, khó ngủ. Sau một hồi ngắm nghía bầu trời, hắn nhanh chóng lôi ra chiếc xe máy đã ngao du khắp nẻo đường cùng mình suốt 5 năm qua. Đội nón bảo hiểm vào. Khóa của nẻo cẩn thận. Và khởi hành.
Như thường lệ, Thiện lướt chầm chậm trên đường, ngắm nhìn những cảnh vật quen thuộc trên phố, thưởng thức làn gió nhẹ lướt trên khuôn mặt, lắng nghe tiếng người cười nói rôm rả sau một ngày lao động, học tập mệt mỏi. Bỗng dưng, có một hình ảnh thu hút tất cả sự chú ý của hắn: Đó là một cô bé nhỏ nhắn, gầy gò, em đang ngồi khóc trông rất đáng thương bên cạnh một mâm chuối chiên bị lật úp với rất nhiều bánh chuối bị rơi vãi cả ra đất. Hoàn cảnh rất tội nghiệp của bé gái khiến Thiện rất xúc động, trong đầu hắn bắt đầu hình dung về những hình ảnh đầy giận dữ, những đòn đánh không thương tiếc của cha mẹ mà bé gái phải chịu đựng nếu em về nhà với mâm chuối đầy những miếng bánh bị dính bẩn. Bất giác, hắn quan sát những người đi đường xung quanh, rất nhiều người qua lại nơi cô bé đang ngồi khóc, phần đông trong số họ đều trông thấy cô bé ấy, số ít tỏ vẻ không chú ý đến em, tuy nhiên điều khiến hắn cảm thấy bức xúc là không một ai chịu dừng lại vài phút để hỏi han hoặc giúp đỡ đứa trẻ tội nghiệp. Lúc ấy, hắn chỉ muốn hét thật to lên rằng: “Lương tâm của mọi người đâu hết cả rồi? Sao có thể vô cảm với hoàn cảnh đáng thương của bé gái này cơ chứ?”. Sau một hồi đắm chìm trong những cảm xúc giận dữ xen lẫn thất vọng, Thiện trở lại với thực tại với hoàn cảnh tội nghiệp trước mắt mình. Hắn tiến lại phía cô bé và hỏi: “Em có sao không?”. Cô bé ngước mắt lên nhìn hắn với đôi mắt đỏ hoe nhưng em không nói gì mà chỉ tiếp tục khóc. Điều này thực sự khiến hắn bối rối, hắn lúng túng móc ví ra và đưa tiền cho đứa bé: “Cầm lấy đi em, đừng khóc nữa nhé.” Cô bé cầm lấy tờ tiền, vừa lau nước mắt vừa tươi cười: “Cảm ơn anh.”. “Không có chi.” Hắn nở một nụ cười đáp lại. Thế là hắn lại tiếp tục hành trình còn dang dở của mình, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường.
Tối hôm đó, với cảm giác lâng lâng vẫn đong đầy bản thân, hắn lên mạng đọc tin tức trong ngày như mọi khi. Bỗng dưng, niềm vui trong hắn biến đi đâu mất không hay, hắn nheo mắt chăm chú nhìn vào tấm hình trong một bài báo thời sự. Đó là một tấm ảnh chụp cảnh một bé gái nhỏ nhắn, đang ngồi khóc lóc bên một mâm chuối chiên bị đổ tại một cây cầu. Hắn lướt mắt lên tiêu đề của bài báo: “Mánh lừa đảo mới xuất hiện.”. Không biết hắn ngồi đọc bài báo ấy mất bao lâu chỉ biết rằng tối hôm đó hắn cứ trằn trọc, không ngủ được mặc dù đã đi dạo phố vào buổi chiều đẹp trời hôm ấy…
Huy Hiệp- ekip Săn tin
Thực hiện bởi STSV- www.sangtacsv.com
Tags:
Cảm xúc
,
Góc nhìn SV




